Tấm gương hiến tạng khiến chúng ta suy nghĩ

Hiến tạng là một hành động cao đẹp. Khi một người nào đó cho đi một phần cơ thể mình để cứu giúp, đem lại sự sống cho người khác thì người ấy đã trở thành bất tử, thành anh hùng trong trái tim những người còn sống. Đó là món quà tặng cuộc sống vô giá, là chìa khóa hóa giải nỗi đau, là một trong những giải pháp hữu hiệu giảm sức ép cho xã hội, cho ngành y tế, quỹ bảo hiểm y tế...

TẤM GƯƠNG HIẾN TẠNG KHIẾN CHÚNG TA SUY NGHĨ

 

    Hiến tạng là một hành động cao đẹp. Khi một người nào đó cho đi một phần cơ thể mình để cứu giúp, đem lại sự sống cho người khác thì người ấy đã trở thành bất tử, thành anh hùng trong trái tim những người còn sống. Đó là món quà tặng cuộc sống vô giá, là chìa khóa hóa giải nỗi đau, là một trong những giải pháp hữu hiệu giảm sức ép cho xã hội, cho ngành y tế, quỹ bảo hiểm y tế...

    Ngay từ đầu hành trình hiến tạng của bà Lê Thị Thảo (56 tuổi ngụ tại huyện Lương Tài, tỉnh Bắc Ninh) đã vấp phải định kiến từ chính những người trong gia đình. Với nhiều người, mất đi phần cơ thể là một điều gì đó khủng khiếp. Chồng bà Thảo cũng vậy, ông thương vợ nên một mực phản đối.

    Thế nhưng, bà Thảo vẫn kiên định với tâm nguyện của mình. Vừa thuyết phục các con đồng tình với mình, bà vừa âm thầm đi làm các xét nghiệm cần thiết để thực hiện cho ca hiến thận.

    Suốt 6 tháng ròng rã theo dõi sức khỏe, bà luôn phải nói dối chồng và con rằng bà đi Hà Nội học nghề trồng cây. Tiền bạc không có nhiều, không dám đi ô tô khách, bà chỉ có chiếc xe wave cũ kỹ làm phương tiện đi lại. Sau nhiều xét nghiệm quan trọng, các bác sĩ của cũng kết luận bà đủ điều kiện sức khỏe để thực hiện ca mổ hiến thận.

    Ban đầu, bà tâm sự với bác sĩ Nguyễn Hoàng Phúc (Phó giám đốc Trung tâm điều phối Quốc gia về ghép bộ phận cơ thể người) rằng, chỉ muốn tặng một bên thận của mình cho bệnh nhân nghèo, nhưng bác sĩ Phúc giải thích rằng chi phí cho ca mổ là rất đắt đỏ, không phải ai cũng có khả năng chi trả. Còn đã là bệnh nhân, dù giàu hay nghèo thì cần cứu giúp.

    Bà Thảo rất buồn, nhưng rồi bà ngộ ra rằng cứu ai cũng là cứu, bệnh tật thì không phân biệt giàu nghèo, nên bà quyết định tặng cho bất kỳ ai. Bà cũng ngỏ ý chỉ cần bà biết người được nhận mà không cần họ phải biết về mình, nhằm tránh những sự cảm ơn rắc rối sau này. Tuy nhiên, bác sĩ Phúc lại giải thích rằng vật chất có thể không cần nhận, nhưng sự biết ơn của người được nhận đối với bà là cần thiết nên khuyên bà không cần phải giấu tên.

âVá»i tôi, cho quả thận nhÆ° ÄÆ°a bát gạo cho ngÆ°á»i nghèo. Cứ nghÄ© bình thÆ°á»ng, ÄÆ¡n giản Äiâ, bà Lê Thá» Thảo.

“Với tôi, cho quả thận như đưa bát gạo cho người nghèo. 

Cứ nghĩ bình thường, đơn giản đi”, bà Lê Thị Thảo.

    Hiện tại bà Thảo đang nhận nuôi thêm 3 trẻ em mồ côi, giúp đỡ các em về sinh hoạt và học tập.

    Ngày đi mổ, bà cũng đi xe máy một mình lên Hà Nội để tránh những tác động về tâm lý của người nhà. Rắc rối lại đến với bà Thảo khi phía bệnh viện yêu cầu phải có sự đồng ý của cả bà và người nhà thì ca mổ mới được phép diễn ra. Không biết làm sao, bà đành gọi điện cho cô con gái út. May sao cô gái hiểu và thông cảm cho mẹ nên đặt bút ký ủng hộ mẹ. Bà mừng khôn xiết. Ca mổ thành công, bà Lê Thị Thảo đạt được tâm nguyện giúp đời, cứu người.

    Nói về hành động hảo tâm của mình, người phụ ngoại ngũ tuần chỉ cười và nói: “Những người không biết thì cứ cho chuyện hiến tạng là ghê gớm và đau đớn lắm. Nhưng bản thân tôi thì thấy chuyện này rất bình thường. Không có tiền đi giúp người thì thân thể mình đây, có thể giúp được ai thì mình giúp vậy thôi”.

    Đã ba tháng trôi qua từ khi ca hiến thận thành công, bà Lê Thị Thảo đến nay đã khỏe mạnh hoàn toàn. Sau khi nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày ở bệnh viện, bà lại một mình về ngôi chùa trong làng khấn Phật cầu an.

    Bỏ qua quá khứ, bỏ qua những lời dị nghị, bà Thảo mang trong mình quan niệm người sống trên đời là để giúp nhân sinh. "Ngày trước tôi nghĩ khi nào chết đi sẽ hiến tặng những phần cơ thể nào có thể giúp người khác. Nhưng về sau, tôi nhận ra ngay khi còn sống thì vẫn có thể làm việc đó”, bà Thảo vui vẻ nói.

    Khi trò chuyện, bà Thảo không phủ nhận rằng ngay làng xóm cũng có những lời đàm tiếu rằng bà bán thận lấy vài trăm triệu. Song bà chịu hết. “Trước khi đi hiến thận, tôi cũng đoán sẽ có những đồn thổi như vậy rồi. Việc mình mình làm, miễn sao không hổ tâm mình, không hổ tâm với đức Phật”, bà Thảo nói.

    Tình cờ nghe một người bạn của bà Thảo kể lại những ngày bà một mình lủi thủi tĩnh dưỡng trong chùa, không thuốc men, không bồi bổ, chúng tôi thực sự ngạc nhiên trước sự hồi phục nhanh đến kinh ngạc của người đàn bà đã ngoại ngũ tuần. Trước mắt chúng tôi bây giờ là một người phụ nữ nhanh nhẹn, yêu đời. Có lẽ, bà nói đúng, chỉ cần tâm hồn thanh tịnh, chỉ cần sóng lặng trong lòng thì mọi phiền não và đau đớn về thể xác chỉ là phù du.

 


Điện thoại liên hệ:0943.986.986

1
Bạn cần tư vấn?